Có thể an ủi người ta, nhưng chẳng thể làm bản thân hết buồn.
Có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc.Có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình.Có thể đi với rất nhiều người, nhưng khi cô đơn nhất lại chẳng có ai bên cạnh.***
Hai lăm.
Chả
xấu cũng chả đẹp, chỉ là biết cách nghiêng đầu, chọn một góc gương mặt
nhìn được nhất rồi chụp lại, chỉnh cho mờ ảo, upload lên facebook nhận
vài chục lượt like, thấy đời khoái trá hẳn ra. Để sáng lại quần áo xúng
xính nhào ra đường đón nắng, bụi, gió ào vào khuôn mặt không trang điểm.
Tự tin còn nhiều người công nhận nhan sắc ta.
Hai
lăm nổi mụn, mừng rơn, tự an ủi bản thân “lại” bắt đầu dậy thì, đậu
thanh xuân chịu nẩy mầm trên mảnh vườn cằn cỗi vết chân chim.
Hai
lăm thích mặc quần đùi đi dự tiệc, lẹp xẹp dép lê lên thảm đỏ sự kiện.
Không phải không đủ tiền mua áo vest, chỉ là nghĩ giữa đám người quần là
áo lượt, lèng phèng lại thành phong cách riêng. Đến khi bị mời đi vì
trang phục không phù hợp, cũng cười vì đã check-in cùng một tấm hình
lung linh kịp chụp.
Hai
lăm thích mang boots, bất chấp sự thật rằng nó khiến càng lùn thêm vài
cm hiếm hoi. Chỉ là thương cho gót chân mềm. Sợ có người thấy được điểm
yếu Achilles nên phải bao bọc kỹ.
Chân dung hai lăm ngông nghênh đời, thích cười trong mưa, ngồi khóc khi nắng.
Những
buổi sáng hai lăm nhàn rỗi, nằm dài nghe tiếng thời gian gõ nhịp lọc
cọc, có con chim nhào ra cúc cu là biết đã sống thêm sáu mươi phút cuộc
đời vô nghĩa.
Những
buổi sáng hai lăm vội vã, ngược nắng, ngược gió mười một cây số rưỡi
mua ly café đen ở quán quen ba hay uống, để kịp thấy tóc ba bạc nhiều
hơn năm cọng so với hôm qua bên bàn cờ tướng lộp cộp.
Có
lần nếm thử thứ café nắng gió đó, thấy cũng bình thường như bao nhiêu
ly café đen khác. Hỏi thử mới được nghe, “quán đó trước ba gặp mẹ lần
đầu.” Hóa ra café ba uống không cần đường, nó ngọt bằng những kỷ niệm
chẳng bao giờ nhạt phai.
Những
buổi trưa hai lăm nhàn nhã, ngồi quán sóng sánh café đen không đường,
sóng sánh nỗi nhớ chẳng biết nhớ ai, sóng sánh nhìn đời oằn người ngoài
kia. Nhìn người ta chơi trốn tìm cùng nắng. Thấy đời hối hả trôi vèo khi
chỉ mình ta chậm bước.
Những
buổi trưa hai lăm bận rộn, lộc cộc gõ những từ vô nghĩa bằng con laptop
bốn năm chinh chiến cùng nhau. Thấy phím muốn bung, thương, đời rồi khi
nào bung bê như phím? Sợ mơ hồ vậy thôi chứ bản thân biết cũng đã chẳng
còn khỏe như hồi bốn năm trước.
Thương thì thương thơ thẩn thế thôi.
Những buổi chiều hai lăm chạng vạng, ráng chạy theo chút nắng cuối ngày đang bỏ trốn màn đêm.
Thấy đời mong manh như pha lê.
Đưa tay níu nắng, giọt rớt trong lòng, lu mờ dần. Thấy đời cũng thế lu mờ dần.
Những
tối hai lăm, thấy lòng đau. Vết thương cũ tưởng chừng thành sẹo, nay
nứt toạc, không chảy máu mà rỉ giọt tình, chẳng còn bao nhiêu để rơi
vãi, chắc cũng vài lần nữa rồi lại khánh kiệt khô khan.
Hai lăm hay ra ban công nhà uống rượu, hút thuốc, thấy đời chấp chới vô cùng tận.
Nhìn
người đi vàng vọt dưới kia, hỏi rằng người nào sống, người nào chết. Họ
cứ bước đi trong đêm, chân rảo bước về những miền ký ức riêng không xác
định, có khi ngày mai, một trong số họ chẳng còn ngẩng dậy nhìn mặt
trời, nhưng đêm nay, chân vẫn cứ bước đều như đám lá vàng rơi xuống từng
nhịp.
Đưa tay níu gió đêm, mát rượi. Thấy sẵn sàng để rơi. Nghĩ, rơi xuống có chết? Rồi lại nghĩ, có chắc đang sống?
Hai
lăm bỏ công việc nhàm chán để theo đuổi đam mê. Nhìn người ta quây quần
trong cơm áo gạo tiền cười khinh bỉ, đời không đam mê, sống chi cho
hoài phí.
Nhìn
lại thấy sống bản thân đeo đuổi đam mê để đến khi trong túi còn được
vài chục ngàn, chẳng dám vào quán gọi ly café sang trọng, thử hỏi không
tiền, sống được sao?
Người cười ta điên?
Ta cười người quá tỉnh.
Những
tối hai lăm lượn lờ hít bụi đường no lòng phổi, ghé quán nhỏ ven đường,
gọi ly sữa đậu nành nóng, uống cho đời bớt lạnh. Nghe câu chuyện của cô
bán sữa mà mắt đỏ.
“Ráng
vài năm nữa, thằng út xong đại học rồi về quê, có rau ăn rau, có cháo
ăn cháo, chứ… sợ cái đất Sài Gòn này lắm rồi. Nó hút máu người ta.”
Chợt thấy bản thân xanh xao như thể máu đang bị rút cạn, minh chứng hùng hồn cho câu chuyện vừa được nghe.
Hai
lăm chạy xe thường hay hát. Chẳng đầu chẳng đuôi, cứ nhớ câu nào ráp
lại thành câu đó, điệp khúc vậy mà ngân dài như quãng ngày hai lăm chưa
đoạn lặp.
Hai lăm sợ những lần tụ tập cùng đám bạn thân. Nhan sắc tàn phai như xe mất thắng luôn là đề tài muôn thuở.
Chúng
bảo nhau rằng phải bớt ăn, dành tiền cho mớ hóa chất người ta nghĩ ra
để cứu vãn nhan sắc. Chúng bảo tao phải nhét thêm cái này vào người,
phải rút bớt cái kia khỏi cơ thể. Chúng bảo tao phải cắt, phải nâng,
phải cà… phải đẹp!
Lại
vẫn lăn tăn hỏi nhau cái câu hỏi chưa bao giờ tìm được đáp án, “sao
chưa có tình yêu?”. Rồi lật đật nhìn lên cho kịp thấy một người đẹp đi
ngang, tấm tắc, “thế này mới mong cải thiện giống!”
Hai lăm thường cô đơn ngay khi đang ngồi giữa đám đông nhiều người. Nói, cười như một thói quen khó bỏ.
Có thể an ủi người ta, nhưng chẳng thể làm bản thân hết buồn.
Có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc.
Có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình.
Có thể đi với rất nhiều người, nhưng khi cô đơn nhất lại chẳng có ai bên cạnh.
Thế thì đành lủi thủi một mình một ngựa sắt vượt đường đêm.
Hai lăm sợ những cơn gió ngược thốc vào người khi cô đơn lúc về. Thèm một vòng tay ôm siết từ phía sau đến lạnh.
Qua
đoạn đường vắng cũ, chợt nhớ khi xưa có lúc môi vội vã tìm môi, lén
lút, vụn trộm, để rồi lưỡi chưa kịp chạm nhau đã tách ra vì sợ người ta
thấy. Bất giác đưa tay sờ môi, thấy buốt mặn. Kịp ngẩn người về thực tại
đã thấy bãi giữ xe trước mặt.
Hai
lăm thấy kỳ cục, lúc chạy xe ngoài đường lại ngáp dài ngáp vắng, về đến
nhà y rằng mắt mở thao thao. Chưa kịp thay bộ quần áo ra đã bật
facebook, xem có ai khen tấm hình ban sáng chụp là đẹp không. Rồi lại
phì cười khi thấy status người ta post cái gì liên quan đến nhớ nhung,
chờ đợi. “Chắc nói về mình.”
Có
lần, có người có ý muốn sánh bước trong những ngày hai lăm nhàn tẻ.
Muốn mở cửa tim cho người ta bước vào. Nhưng khi người ta hỏi, “tim còn
đủ chỗ chứa thêm một người không?”, mới giật mình thấy hóa ra đã vung
đầy. Tim còn nặng nề nhiều thứ quá, có những vết thương giờ chẳng hiểu
vì sao bị thương, nhưng cái sẹo mờ vẫn hiển hiện khi liếc mắt nhìn qua
nó. Thế là, người ta lại bỏ đi, chẳng thể nào tìm được đường vào tim lần
nữa.
Hai lăm sợ cái gì đến nhanh, vì biết lúc đi cũng chẳng chậm. Vu vơ lắm.
Khuya
hai lăm nằm coi phim bộ, tới mấy cảnh nam nữ yêu nhau, quơ quơ cái điều
khiển cho nhanh qua. Thấy nhạt, yêu đương cũng quay quần quanh nhiêu
đó, yêu, rồi chia tay, rồi lại yêu. Chạy hoài không khỏi.
Tới đoạn bà mẹ khóc tiễn con trên đoạn đường cuối. “Không thể được, sáng nay nó vẫn còn mỉm cười cùng tôi mà…”
Mắt
lại đỏ hoe. Hai lăm, sợ cái gì liên quan đến sinh ly tử biệt của những
người thân trong gia đình, vì chính bản thân đã kinh qua những lần biệt
ly đó.
Hai lăm thích uống rượu vang, đã biết cảm nhận cái đắng chát của thời gian gìn giữ.
Và
như thế, hai lăm chìm vào những cơn mộng sớm mai. Ngày mai ấy, mặt trời
sẽ mọc, người ta sẽ thở, chó sẽ vẫn sủa và heo vẫn ăn nhiều. Hai lăm
lại sống, lại cười nốt những ngày hai lăm nắng chao nghiên tìm bến đậu.
Hai lăm, chưa phải ba mươi để chín chắn, già nua, nhưng cũng không còn hai mươi để trẻ trung, vô tư lự. Vì vậy mà những ngày hai lăm, lòng thường chênh vênh lắm.
Nguyễn Ngọc Thạch
0 nhận xét:
Đăng nhận xét